Nghe câu 4–8 Chọn câu có thể tiếp nối

Nghe · Dễ

Phải chắc chắn đúng. Chỉ cần nghe đúng một câu cuối cùng.

Ở câu 4–8, bạn chỉ nghe một lần một câu nói ngắn — có thể là câu hỏi, lời nhờ vả, hoặc lời đề nghị — rồi chọn trong 4 phương án câu trả lời tiếp nối tự nhiên nhất. Khác với câu 1–3, ở đây không có tranh, và từ câu 4 trở đi, băng ghi âm chỉ phát một câu duy nhất của một người chứ không phải cả đoạn hội thoại. Vì vậy, bước đầu tiên để giải dạng bài này là xác định chính xác câu đó thuộc loại nào — câu hỏi, lời nhờ vả, hay lời đề nghị. Hình thức của câu nói quyết định loại câu trả lời tự nhiên. Một câu hỏi đơn giản kết thúc bằng '-아/어요?' cần một câu trả lời cung cấp đúng thông tin được hỏi; một lời nhờ vả như '-아/어 주시겠어요?' hay '-아/어 줄 수 있어요?' thì tự nhiên nhất là câu trả lời chấp nhận hoặc từ chối. Lời đề nghị kết thúc bằng '-ㄹ까요?' cần câu trả lời đồng ý hoặc đưa ra ý kiến khác. Nếu bỏ qua hình thức này, bạn dễ chọn nhầm phương án có nội dung nghe có vẻ hợp lý nhưng giọng điệu lại lệch — ví dụ trả lời câu hỏi chỉ bằng một thán từ. Cái bẫy đặc biệt cần cẩn thận ở dạng này là chọn vội chỉ vì nghe được một từ trong câu cuối. Ví dụ, với câu hỏi '우체국이 어디 있는지 아세요?' (Anh/Chị có biết bưu điện ở đâu không?), nếu chỉ bám vào từ '우체국' (bưu điện), bạn dễ bị cuốn theo phương án liên quan đến giờ mở cửa hay gửi bưu kiện — có liên quan đến bưu điện nhưng không liên quan đến trọng tâm câu hỏi (ở đâu). Cách an toàn là nhìn vào cả hình thức toàn câu lẫn từ để hỏi, chứ không chỉ một từ khóa. Từ vựng và cấu trúc câu rất dễ, và bạn chỉ cần nghe một câu duy nhất, nên đây là đoạn ngắn nhất và dễ nhất trong toàn bộ phần Nghe của TOPIK II. Tuy nhiên, chính vì ngắn nên không có cơ hội nghe lại, bạn phải dồn hết tập trung vào câu đó, và nếu lơ là bỏ lỡ từ đầu tiên thì sẽ không còn thời gian để lần lại toàn bộ ngữ cảnh.

Chọn câu có thể tiếp nối

Đây là đoạn ngắn và dễ nhất trong toàn bộ phần Nghe. Sai ở 5 câu này thiệt hại là lớn nhất, nên bắt buộc phải đúng hết.